|
Phật
pháp Sơ Thiện |
| Trở về | ||
| Chương trình Ngành Thiếu BẬC SƠ THIỆN 1-
Lịch sử Đức Phật
|
NGHỆ THUẬT NGHE PHÁP THOẠI I.
Em nghe: PHÁP
THOẠI là một buổi nói chuyện Đạo, một buổi giảng Phật
Pháp, một buổi học giáo lý dưới dạng nói chuyện. Nghe Pháp
thoại cũng cần phải rất thận trọng, như học Kinh vậy. Nghe
pháp thoại không chỉ là học giáo lý mà còn là tu tập. Chúng
ta không chỉ nghe bằng lổ tai và trí óc mà còn phải nghe
bằng chính những kinh nghiệm của riêng mình, dùng những
khổ đau phiền não mà mình đã trải qua để kiểm nghiệm
lại. Người nói Pháp cũng vậy, họ cũng nói từ những kinh
nghiệm khổ đau có thật mà họ đã kinh qua. Những bài pháp
thoại mà người nói chỉ dựa vào sách vở, lý thuyết và người
nghe cũng chỉ tiếp nhận bằng lý luận, suy nghĩ v.v... thì chưa
được gọi là thành công. Một bài pháp thoại thành công là
khi nó "rơi" vào lòng người nghe thì nó khơi dậy
được ở người nghe những hạt giống tuệ giác có sẵn
trong họ; họ bắt gặp được trong lời giảng những sự đồng
dạng với những kinh nghiệm sống của họ, những phiền não
mà họ đã trải qua trong cuộc sống trước mặt. Nghe có
nghệ thuật là trong khi nghe và sau khi nghe, thính giả có được
sự chuyển hóa trong tâm mình, những hạt giống khổ đau đã
chuyển hóa thành sự an lạc, như đã biết dùng những khổ
đau đó làm phân bón cho niềm an lạc được kết trái đơm
hoa. II.
Em suy nghiệm:
Thái
độ để nghe một bài pháp thoại rất là quan trọng. Khi nghe
mình phải để tâm vào lổ tai, phải lắng nghe thì mới
hiểu được người giảng Pháp đang nói gì. Khi đã hiểu sâu
lời người ấy nói thì tâm ta liền tự nhiên tiếp xúc được
với người nói, với nội dung Phật Pháp mà người ấy
muốn trao truyền, và tự nhiên liên hệ được với chính
tuệ giác sẵn có nơi mình, với những kinh nghiệm, những
phiền não khổ đau mà mình đã trải qua, và có khi ngay lúc
đó mình chuyển hóa được những lo âu thành niềm vui và hy
vọng. Do vậy có nguời đã nói rằng Phật Pháp là liều
thuốc chữa được cả tâm bệnh và thân bệnh vì như các bác
sĩ đã cho biết khi tâm ta an lạc thì các tế bào trong cơ
thể ta cũng an lạc mà còn gấp 10 lần hơn. Như vậy nghe pháp
thoại cũng chính là tu tập và thực tập chánh niệm vậy. Em
thường đọc trong kinh rằng khi Phật nói xong một bài Kinh thì
nhiều vị chứng đắc, rõ ràng đức Phật là người nói Pháp
thoại tuyệt vời và các vị đại đệ tử của Ngài là
những người đã đạt đến thiện xảo trong nghệ thuật
nghe Pháp Thoại vậy. Và chứng đắc tức là tuệ giác của
họ được khai mở, họ thấy như đức Phật đã thấy, cảm
nhận như Đức Phật từng cảm nhận; từ đó thấy được
sự thật của các pháp. III.
Em tu tập: Em tập nghe
pháp thoại đúng cách chính là em đã thực tập chánh niệm
tỉnh thức vậy. Thường thường nếu nghe pháp thoại trong
một buổi tu học thì có đông người nghe do đó trước
hết, em phải giữ im lặng tuyệt đối khi nghe pháp thoại.
Trong các giờ Phật Pháp ở Gia Đình cũng vậy, bắt đầu vào
giờ thì tất cả chúng ta niệm danh hiệu Phật như là một
nhắc nhở chúng ta thái độ trang nghiêm để đón nhận bài
Phật Pháp. Nghe Pháp không
chỉ bằng tai mà còn bằng cả tâm hồn mình. Nói theo danh
từ nhà thiền, nghe Pháp là phơi mở mảnh đất tâm của mình
cho pháp thoại thấm vào như những giọt mưa tưới tẩm
những hạt giống thiện lành sẵn có để nó đơm bông kết
trái hay chuyển hóa những phiền muộn, tiêu cực thành an
lạc, nhiệt tình v..v.. Phật Pháp
còn gọi là Pháp nhũ (nhũ = sữa) nên nghe Pháp là uống sữa
ngọt để nuôi lớn tuệ giác sẵn có nơi mình, hướng dẫn
mình đi đúng con đường tu tập đạo giải thoát, soi sáng
những lời nói, ý nghĩ, và việc làm của mình. Em nguyện không
bao giờ nói chuyện, làm ồn hay làm điều gì ảnh hưởng
việc nghe Pháp của những người chung quanh. Em nguyện
nghe Pháp đúng cách - dù là nghe băng một mình hay nghe với
tập thể - để việc nghe Pháp vừa đem lại lợi ích cho mình
và cho mọi người ngay lúc được nghe Pháp. Em tự hứa
với mình cố gắng tham dự những buổi Pháp thoại tổ chức
tại Chùa hay trong các khóa tu học để mảnh đất tâm của mình
được săn sóc tốt, mong một ngày nào đó sẽ có khả năng
cứu độ mọi loài giải thoát khỏi khổ đau phiền não. Câu Hỏi: - Pháp
thoại là gì? Em có thường được nghe pháp thoại không? Ở
đâu? |
|
