|
Phật
pháp Sơ Thiện |
| Trở về | ||
| Chương trình Ngành Thiếu BẬC SƠ THIỆN 1-
Lịch sử Đức Phật
|
HẠNH LẮNG NGHE I.
Em nghe: Em
thường nghe bài quán nguyện về hạnh lắng nghe như sau: Lạy
đức Quán Thế Âm Bồ Tát, chúng con xin học theo hạnh Bồ Tát,
biết lắng tai nghe cho cuộc đời bớt khổ. Ngài là trái tim
biết nghe và biết hiểu. Chúng con xin tập ngồi nghe với
tất cả sự chú tâm và thành khẩn của chúng con. Chúng con
xin tập ngồi nghe với tâm không thành kiến. Chúng con xin
tập ngồi nghe mà không phán xét, không phản ứng. Chúng con
nguyện tập ngồi nghe để hiểu. Chúng con xin nguyện ngồi
nghe chăm chú để có thể hiểu được những điều đang nghe
và cả những điều không nói. Chúng con biết chỉ cần lắng
nghe thôi, chúng con cũng đã làm vơi bớt rất nhiều khổ đau
của người khác rồi. II.
Em suy nghiệm: Thì
ra hạnh lắng nghe là một bồ tát hạnh (hạnh nguyện của
một vị bồ tát). Thật vậy, lắng nghe thật là một nghệ
thuật tuyệt vời. Nếu biết lắng nghe, ta có thể làm cho người
đối diện vơi bớt phiền não khổ đau và cũng có thể làm
cho chính tâm của chúng ta được nhẹ nhàng, an lạc và
thảnh thơi nữa. Hãy tưởng tượng một người bạn thân đang
tìm đến ta để tâm sự kể lể với ta những phiền muộn
riêng tư đang chất chứa trong lòng. Nếu ta biết ngồi yên
lặng, chăm chú theo dõi lời bạn nói với tất cả tâm chân
thành của chúng ta, nếu chúng ta nghe với tâm vô tư không
phản ứng, không phê phán, không thành kiến thì sau khi trút
hết ra, bạn ấy sẽ cảm thấy nhẹ nhàng biết bao cũng như
cảm nhận được tình bạn của ta đối với bạn ấy rộng
lớn như thế nào. Tại sao? Bởi vì thường người ta chỉ thích
nghe những gì có lợi cho mình, những lời tâng bốc hoặc
khen tặng mình, chứ hiếm ai
chịu mất
thì giờ,
công phu
ngồi nghe chuyện buồn
của người khác. Một số người khác thì khi nghe người ta
nói ra một điều gì, chỉ để ý đến lỗi lầm của người
ta rồi soi mói, phê phán và có thể sẽ lên mặt dạy dỗ,
khuyên bảo để chứng tỏ mình khôn ngoan hơn, giỏi hơn, hay
đạo đức, gương mẫu hơn. Thái độ này chỉ làm cho người
kia càng buồn tủi, phiền muộn hơn chứ không giải quyết
được gì cả. Vì thế, sự lắng nghe với tâm hoàn toàn vô
tư thành khẩn tự nó đã là phương thuốc nhiệm mầu làm vơi
đi khổ đau phiền não nơi người kia rồi. Ngoài
ra sự lắng nghe những âm thanh trong thiên nhiên như tiếng
chim hót, tiếng gió thổi, tiếng lá thông rì rào, tiếng
suối róc rách, tiếng lá rụng v.v....còn có thể đem lại
sự an lạc, tâm ta ở trong một trạng thái hoàn toàn cởi
mở, và buông xả một cách sâu xa. Từ đó ta còn có thể
nghe được những tiếng nói từ nội tâm ta nữa. Khi ta cùng
với một người thân chia xẻ khung cảnh thiên nhiên tĩnh
mịch này, chúng ta có thể nghe được "cả những điều
không nói" từ người bạn, từ thiên nhiên (của chim chóc,
suối nguồn, cây lá, gió v.v...) và chính từ nội tâm mình.
Đó là những cơ hội cho chúng ta thực tập chánh niệm hay
nhất. III.
Em tu tập: Để thực
tập hạnh lắng nghe, em phải thực tập "mở rộng lòng
thương" và "buông xả". Từ đó em có thể thoát
ra khỏi ý niệm thương ghét, đố kỵ v..v..Chỉ khi em không còn
bám víu vào tâm phân biệt: thương người này ghét người
kia, thân ta quí, thân người tồi, ta đúng, người sai v.v...thì
ta mới thực hành tốt hạnh lắng nghe và đem lại an lạc cho
người chung quanh được. Hằng ngày
em luôn nhớ thực hành thiền - dù 5 hay 10 phút - một cách đều
đặn, với tâm từ đem "mắt thương nhìn cuộc đời",
không chỉ lo cho người thân mà hồi hướng đến mọi loài
chúng sanh, mong cho mọi loài sống trong hòa bình, an lành. Em cũng
tập lắng nghe thiên nhiên dù cỏ cây hoa lá không nói một
lời nào nhưng xuyên qua đó em nghe được âm thanh vi diệu
của Phật Pháp và điều này nuôi dưỡng tâm hồn em làm cho
mỗi ngày phong phú thêm.
*
Cuối cùng, hạnh lắng nghe là sự lập nguyện của ta.
Ta nguyện lắng nghe nỗi khổ của mọi người quanh ta, đang
cần ta chia xẻ, ta nguyện lắng nghe với tâm chân thành, với
hy vọng làm vơi bớt khổ đau của họ; chứ không phải ta
bắt người khác phải lắng nghe mình! Ta phải ý thức rất rõ
điều này để khỏi trở thành tác dụng ngược lại (phản
tác dụng) nghĩa là thay vì làm cho người vơi bớt khổ đau
ta lại làm tăng thêm đau khổ phiền não; thay vì đem lại bình
an cho mọi người chung quanh, ta làm cho mọi việc càng rối
tung lên vì cách làm thiếu trí tuệ của mình! Tóm lại,
muốn thực hành hạnh lắng nghe này, chúng ta phải thật sự
sống trong chánh niệm tỉnh thức, an trú trong cái thiện tâm
từ bi tự nhiên bao dung của mình. Câu Hỏi:
- Quán thế
âm là gì? |
|
