|
Phật
pháp Sơ Thiện |
| Trở về | ||
| Chương trình Ngành Thiếu BẬC SƠ THIỆN 1-
Lịch sử Đức Phật
|
Chữ Hiếu trong đạo Phật. Đức
Phật đã dạy: tất
cả chúng sanh đều có Phật tánh; nói cách khác, tất cả
chúng sanh ai cũng có tâm Phật bẩm sinh như nhau. Mỗi người
tùy theo hành động sáng suốt hay mê lầm của thân, miệng,
ý mà làm cho tâm Phật hiển lộ hay lu mờ đi. Ví dụ khi chúng
ta an lạc, hoan hỷ cùng với niềm vui và hạnh phúc của mọi
người, chia xẻ nỗi buồn với họ, đó là lúc ta sáng
suốt, không để mờ tâm Phật; trái lại khi ta giận dữ, ngã
mạn, cuồng tín v..v.. là lúc ta đã chuyển cái tâm Phật nơi
ta thành một thứ lửa địa ngục rồi. Một trong những
loại tư tưởng trong sáng, mát mẻ, nuôi dưỡng tâm Phật
của chúng ta là lòng hiếu thảo hay hiếu đạo. Lòng
hiếu thảo là lòng biết ơn đối với cha mẹ mình, mong
muốn được đền đáp công ơn ấy. Chữ
Hiếu trong đạo Phật đã được nâng cao thành Hiếu đạo.
Người Phật tử vừa là người con hiếu thì khi cha mẹ còn
sống, phụng dưỡng cha mẹ bằng tình thương, sự chăm sóc và
tiền bạc hợp pháp do mồ hôi nước mắt của mình làm ra.
Người con hiếu cố gắng làm vui lòng cha mẹ bằng sự dịu
dàng, chiều chuộng của mình nhưng quyết không chiều theo
những sở thích xấu xa tai hại nếu chẳng may cha mẹ vướng
phải (như cờ bạc, rượu chè, nghiện ngập, trộm cắp
v.v... ); trái lại còn khuyên cha mẹ quy y Tam Bảo, làm lành tránh
ác. Người con hiếu luôn làm tròn bổn phận của mình, không
làm điều gì có hại cho thanh danh gia đình mình, mang tiếng
xấu cho cha mẹ. Khi cha mẹ chết, lo làm các việc phước
thiện như phóng sanh, bố thí, ấn tống kinh sách để phổ
biến Phật Pháp để cầu nguyện và hồi hướng công đức
đến cha mẹ mình. Từ lòng thương cha mẹ mình, người Phật
tử trãi lòng thương ấy đến cha mẹ của tất cả mọi người
mọi loài, nghĩa là đến tất cả chúng sanh. Hơn ai hết, người
Phật tử hiểu được rằng trong dòng luân hồi vô thỉ vô
chung này, ai cũng đã từng làm cha mẹ mình, con cái mình. Do
vậy sát sanh là hại mạng sống của cha mẹ mình ở nhiều
đời nhiều kiếp trước vậy. Không những thế, người
Phật tử không theo thường tình thế gian báo thù cho cha mẹ
bằng cách giết kẻ thù vì suy cho cùng làm như vậy là giết
cha mẹ mình ở kiếp trước
để báo thù cho cha mẹ của kiếp này. Cứ như thế, oan oan tương
báo cho đến bao giờ mới dứt! Kinh Phạm Võng dạy: Hiếu nghĩa
là giữ giới, là ngăn các điều ác. Thật vậy, chỉ cần
giữ giới và ngăn các điều ác là chúng ta đã thực hành
hiếu đạo rồi, vì đó là đầu mối của các hạnh lành và
cũng là căn bản của giác ngộ và giải thoát. Hiếu
đạo theo Phật giáo hướng dẫn chúng ta đi trên con đường
rộng lớn thênh thang của tình thương Vô Ngã, giúp chúng ta vượt
khỏi biên giới hẹp hòi của ngã chấp hạn cuộc, nguyên nhân
gây bao đau khổ cho người và cho chính mình. Đó chính là
sự mầu nhiệm của Vu Lan Bồn. Nhờ năng lực chú nguyện
của 10 phương Tăng sau 3 tháng an cư thanh tịnh mà mẹ của Ngài
Mục Kiền Liên cùng tất cả tội nhân khác của địa ngục
được giải thoát. Nhờ lòng thương mẹ, Ngài Mục Kiền Liên
đã trãi lòng thương đến mọi loài chúng sanh, phát lời
nguyện rộng lớn: Địa ngục chưa trống thì tôi thề không
thành Phật; cho đến bao giờ mà tất cả chúng sanh đều được
giải thoát thì tôi mới chứng Đạo Bồ Đề. Nguyện
cho tất cả các bậc cha mẹ còn tại thế thân tâm an lạc
tật bệnh tiêu trừ, đã qua đời, dù đang ở trong cõi nào cũng
luôn an trú trong tâm Phật và tích cực hướng về Cực Lạc
Quốc. Cầu chúc cho tất cả chúng ta đều là những người
con hiếu để hưởng trọn một mùa Vu Lan an lạc và giải thoát.
Thảo
Luận: 1.
Tại sao nó chẳng có tác dụng gì khi bắt các em phải
hiếu thảo với cha mẹ? |
|
