|
Phật
pháp Sơ Thiện |
| Trở về | ||
| Chương trình Ngành Thiếu BẬC SƠ THIỆN 1-
Lịch sử Đức Phật
|
Lịch
Sử Đức Phật Thích Ca I.
Thái Tử Xuất Gia: Vào
nửa đêm mồng tám tháng hai, Thái Tử Tất-Đạt-Đa cùng
Xa-Nặc thắng ngựa Kiền Trắc vượt cửa thành ra đi. Đến
sông A Nô Ma, Ngài xuống ngựa, lấy gươm cắt tóc trao cho
Xa-Nặc. Xa nặc mang tóc cùng tất cả đồ trang sức và ngựa
về cung tâu với Phụ Vương rõ chí quyết định của mình.
Rồi một mình một thân đi tìm đạo. Lúc ấy Ngài được 19
tuổi. II.
Thái Tử Hỏi Đạo: Trước
hết Ngài đi tìm hiểu và hành trì các đạo đang lưu hành
trong nước, tìm xem có đạo nào là chơn chánh giải thoát cho
muôn loài. Thái
Tử hỏi đạo lần thứ nhất: Thái Tử đi đến thành Vương
Xá, hỏi đạo các vị Tiên ở rừng Bạt Già tu theo khổ
hạnh để được làm Ma Vương, Thiên Thần. Nhưng Ngài nhận
thấy chưa phải là đạo chơn chánh giải thoát. Thái
Tử hỏi Đạo lần thứ hai: Ngài đến thành Tỳ-Xá-Lỵ
hỏi đạo ông A-La-La tu về số luận, chuyên nhiếp tâm vào
định, sanh vào cõi trời. Ngài nhận thấy chưa phải là đạo
giải thoát, nên từ giã ra đi. Thái
Tử hỏi đạo lần thứ ba: Ngài đến hỏi ông Uất-Đầu-Lam-Phất,
chuyên dạy các sự chấp trước có hình tướng đều là sai
lạc, chỉ phải lãnh thọ cái thể nhiệm mầu mới được
giải thoát và sanh vào cõi trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng
Xứ. Thái Tử tu theo và chứng được Phi Tưởng Phi Phi Tưởng
Xứ. Nhưng Ngài cũng nhận thấy chưa phải là cảnh giải thoát. III.
Thái Tử Tu Khổ Hạnh: Thái
Tử sau ba lần hỏi Đạo, biết rằng không có Đạo nào là
chơn chánh giải thoát. Ngài tự nghĩ phải chính thân hành trì
chuyên tu mới có thể tìm rõ Đạo chánh. Ngài đến rừng Ưu
Lâu Tần Loa, bên sông Ni Liên thuyền và bắt đầu tu khổ
hạnh với năm người bạn là Kiều Trần Như, Ác Bệ, Thập
Lịch Ca Diếp, Ma Ha Nam Câu Ly và Bạc Đề. Trong sáu năm, Ngài
tự thân ép xác không ăn, không uống. Càng ngày càng gầy mòn,
ốm yếu chỉ còn bộ xương. Ngài nhận ra rằng phương pháp
hành hạ thân xác không được lợi ích gì, người cầu đạo
cần phải phát trí huệ mới mong được giác ngộ. Nghĩ thế
Ngài ăn uống như thường, để giữ lại cái thân làm lợi
khí trong công cuộc tìm đạo giải thoát. IV.
Thái Tử Thành Đạo: Các
Ma Vương sợ Ngài thành Đạo sẽ giác ngộ cho mọi loài, bèn
rủ nhau đến phá Ngài. Ngài định tâm chuyên chú, mặc tưởng
và đã chiến thắng tất cả sự cám dỗ của Ma Vương. Đến
đêm Mồng Tám Tháng Chạp: Đến lúc
Sao Mai mọc. Ngài chứng đẳng Đạo Vô Thượng, thành Phật
lấy hiệu Thích Ca Mâu Ni. Lúc bấy giờ quả đất đều rung
động, nhạc trời chúc tán, mưa hoa cúng dường. V.
Đức Phật Truyền Đạo: Sau khi Ngài
thành Đạo, Ngài đến vườn Lộc Uyển, thuyết pháp Bốn Đế
cho anh em Kiều Trần Như. Bắt đầu từ đó mới có đủ
Phật, Pháp, Tăng ba ngôi báu. Ngài cũng độ cho một thanh niên
tên Da Xã. Chỉ trong vòng ba tháng Ngài có hơn 60 đệ tử. Dưới
đây là một số đệ tử tài giỏi mà Đức Phật đã giáo hóa
trong khi đi truyền Đạo: Đức Phật
thuyết pháp và giáo hóa hơn 49 năm, độ cho hàng vạn ức đệ
tử, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn. Ngài thường đi
thuyết pháp trong 9 tháng nắng, còn các tháng mưa thì Ngài ở
lại tịnh xá chuyên tu và hướng dẫn đệ tử. VI.
Đức Phật Nhập Niết Bàn: Đến ngày
trăng tròn tháng hai Ấn Độ, Ngài biết mình sắp nhập Niết
Bàn, liền đến xứ Câu Ly, vào rừng Xa Nại, treo võng nơi
hai cây Song Thọ. Ngài hội họp các hàng đệ tử lại giảng
dạy, khuyên bảo lần cuối cùng, trao Y bát cho Ngài Ca Diếp
để tiếp tục truyền đạo và Ngài nhập Niết Bàn. Ngài hưởng
thọ được 80 tuổi. VII.
Kết Luận: Đời Ngài từ xuất gia đến lúc nhập diệt là cả một gương sáng tìm Đạo, hành Đạo, truyền Đạo để cứu chúng sanh ra khỏi biển khổ. Ngài cương quyết đoạn tuyệt cảnh đời vương giả, dấn thân trong gian khổ để tìm đạo, chuyên tu khổ hạnh hơn 6 năm, tham thiền trong 49 ngày. Ngài chứng được Đạo quả. Sau đó Ngài đi thuyết pháp, giáo hóa hơn 49 năm. |
|
