|
Phật
pháp Hướng Thiện |
| Trở về | ||
| Chương trình Ngành Thiếu BẬC HƯỚNG THIỆN 1-
Lịch sử Đức Phật
|
Chuyện
Tiền Thân: Đôi
mắt của Thái tử Câu Na La Ngày
xưa ở xứ Ấn Độ có một vị vua tên là A Dục trị dân
rất công bình. Vợ là Hoàng Hậu Liên Hoa rất hiền thục, người
con trai đầu của hai người có cặp mắt đẹp và hiền từ
như chim Câu Na La cho nên đặt tên Thái Tử là Câu Na La. Thái
Tử có người vợ hiền tên là Ma Đa Vi. Hoàng Hậu Liên Hoa
mất sau khi Thái Tử lập gia đình. Vua
A Dục cưới một người vợ khác tên là Xích Di và có một
người con trai khác. Kế mẫu Xích Di ước ao một ngày kia con
bà sẽ nối ngôi vua thay vì Câu Na La. Một hôm vua A Dục bị
bệnh nan y, tất cả lương y trong nước đều bó tay thì Hoàng
Hậu Xích Di cứu chữa được bệnh tình của nhà vua. Nhớ ơn
bà nhà vua hỏi bà muốn đền ơn thế nào? Bà xin vua cho con bà
được nối ngôi. Vua A Dục áy náy trong lòng vì trước khi Hoàng
Hậu Liên Hoa từ trần nhà vua đã có hứa là sau này sẽ cho
Câu Na La nối ngôi, nhà vua không thể quên lời hứa đó được.
Bà ta thấy không xong nên xin nhà vua cho bà được cầm quyền
một ngày. Nhà vua lo nghĩ nhưng cũng bằng lòng. Trong
nước có thành Đắc Xô Thi La, dân chúng bị quan lại địa
phương đóng thuế cao và bị đàn áp quá mức nên nổi lên
chống đối triều đình. Có người về báo cho triều đình
biết, nhằm đúng ngày Hoàng Hậu Xích Di cầm quyền. Bà đề
nghị với vua cho Thái Tử Câu Na La, một người công bằng,
đến thành Đắc Xô Thi La trấn an dân chúng. Vua e ngại, nhưng
Thái Tử đứng ra tình nguyện xin đi. Với sự quyết tâm
của Thái Tử, nhà vua đồng ý. Thái Tử không ngờ đây là
âm mưu của Hoàng Hậu Xích Di. Bà đã cho tiền quan lại địa
phương để hà hiếp dân đến độ dân chúng phải nổi
loạn. Thái
Tử Câu Na La giã từ vua A Dục và công chúa Ma Đa Vi cỡi
ngựa Măng Đa La lên đường. Theo
sau Thái Tử là một kỵ mã trung tín của Hoàng Hậu mang theo
bên mình một sứ mệnh có niêm ấn của nhà vua. Khi Câu Na La
đến nơi dân chúng quỳ hai bên đường để tạ tội cùng
triều đình. Thái Tử vào thành thay đổi luật thuế, lựa người
công bình ra trị dân, muôn dân an lạc mở tiệc mừng vui. Trong
lúc đang vui mừng thì người kỵ mã kia đã đến và giao
mệnh lệnh cho quan địa phương. Mở ra coi họ đều sửng
sốt. Mệnh lệnh ghi: "Phải móc mắt Câu Na La, kẻ thù
lợi hại của nhà vua và kẻ đã làm nhơ nhuốc nòi giống.
Phải thi hành ngay, và từ nay không ai được nhắc tới hay giúp
đỡ Câu Na La". Quan địa phương phân vân không biết
phải làm sao, vẻ buồn hiện ra trên mặt họ. Câu Na La gạn hỏi. Họ đưa mệnh lệnh cho Thái
Tử xem. Câu Na La sững sờ. Thái tử biết rằng vua Cha không
thể nào ra lệnh như vậy. Đây là mưu kế của Hoàng Hậu Xích
Di. Nhưng có ấn tín rõ ràng, thuộc quyền chỉ biết tuân
theo mà thôi. Đao thủ không
ai dám ra tay. Sau cùng có một người lấy thanh sắt nóng dụi
vào mắt Câu Na La. Sau khi
mệnh lệnh được thi hành dân chúng gạt nước mắt và bỏ
đi hết. Bốn bề vắng lặng, thỉnh thoảng chỉ còn nghe
tiếng kêu thảm thiết của con ngựa Măng Đa La. Thái Tử nói
với con ngựa là: "Con nên bỏ ta mà đi". Con ngựa như
hiểu tiếng người, quanh quẫn một lúc rồi quay lại đường
cũ trở về kinh đô. Từ ngày Thái
Tử ra đi Công Chúa Ma Đa Vi ngày đêm mong đợi và có linh tính
điềm bất an đã xãy ra cho Thái Tử. Một đêm kia, khi thấy
Mang Đa La trở về một mình nàng đã ngất đi vì nghĩ chồng
đã chết trên đường dẹp loạn. Sau một đêm suy nghĩ nàng
quyết định ra đi dò tin tức của chồng. Nàng thay đổi y
phục thường dân và không thông báo cho vua A Dục biết vì
sợ nhà vua ngăn cản và không cho đi. Đến thành Đắc Xô Thi
La dò tin mãi mới tìm được Câu Na La. Thái Tử kể cho vợ
nghe những chuyện đã xãy ra. Về phần
vua A Dục hàng ngày mong tin Câu Na La trở về, nhưng nay nghe báo
ngựa Măng Đa La đã trở về và Công Chúa Ma Đa Vi đã trốn
đi, vua sai người tới thành Đắc Xô Thi La tra hỏi, nhưng
quan địa phương biết mình đã mắc mưu sợ mang tội lớn
với triều đình cho nên nói dối là Thái Tử đã một mình
trở lại kinh đô sau khi dàn xếp xong mọi việc. Sứ giả
nghi ngờ nhưng dân chúng không ai dám hở môi cho nên đành
phải về triều báo cáo với nhà vua. Trong lúc đó
hai vợ chồng Câu Na La ca hát, xin ăn trên đường dẫn nhau
trở về kinh đô. Một ngày kia hai người tới được cung điện
nhà vua, xin vào gặp vua nhưng lính canh gác thấy hai người
quần áo lam lũ nên không cho vào. Đêm hôm đó họ được cho
ngủ ở nhà cất xe, mõi mệt quá nên hai vợ chồng Câu Na La
ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau thức dậy hai người
ca hát với nhau. Vua A Dục vì nhớ thương con nên hằng ngày
ngóng trông về hướng thành Đắc Xô Thi La. Sáng hôm đó nhà
vua đi dạo nghe tiếng ca quen thuộc phát ra từ nhà chứa xe,
vua sai người tới xem xét. Lính hầu đưa hai người tới
gặp nhà vua. Vua nhận ra nàng Ma Đa Vi, ôm chầm lấy con và dâu.
Nhà vua hỏi sự tình và biết tất cả nghịch cảnh này đều
do Hoàng Hậu Xích Di tạo nên cả. Về phần bà
Xích Di từ ngày ra lệnh móc mắt Thái Tử ngày đêm phập
phồng lo sợ chuyện sẽ bại lộ. Hôm nay nghe tin Thái Tử đã
trở về và có lệnh vua đòi gặp bà. Ra trước triều bà
chỉ còn biết cúi đầu nhận tội mà thôi. Vua ra lệnh đưa
bà ra hành quyết. Thái Tử Câu
Na La xin tha tội cho bà và thưa với vua rằng: "Ngày hôm
qua đi đường mệt mõi con nghĩ không biết mình đã làm điều
gì lầm lỗi mà ngày nay phải chịu đọa đày như vậy, và
con đã nhìn thấy một kiếp trong đời trước của con, con là
một người thợ săn đặt bẩy bắt được năm mươi (50) con
dê núi (sơn dương). Vì không thể nào một ngày tiêu thụ
được cả bầy dê, cho nên con mới nghĩ cách là móc hết
mắt bầy sơn dương và nhốt vào hang núi, dê không thấy đường
cho nên không tìm cách trốn được. Mỗi ngày mang từng con
xuống chợ bán. Con đã làm khổ năm mươi chúng sanh thì ngày
nay con phải chịu quả báo vậy". Vua nghe
thấy thật là cảm động. Còn đang phân vân thì Thái Tử
ngồi ngay ngắn mà khấn nguyện rằng: "Nếu lời tôi nói
là đúng sự thật xin đức Phật chứng minh cho đôi mắt tôi
được sáng lại". Lời nói vừa dứt thì cặp mắt của
Câu Na La sáng lại như thường, vua A Dục và Công Chúa Ma Đa
Vi xiết bao vui mừng. Vua
tha tội cho Hoàng Hậu Xích Di và truyền lệnh cho bà tìm nơi
yên tĩnh mà sám hối. Về sau Thái Tử Câu Na La nối ngôi vua
A Dục, và Công Chúa Ma Đa Vi là Hoàng Hậu. |
|
