Trại Huấn Luyện
Huynh Trưởng Sơ Cấp

Lộc-Uyển



 
Chương trình
Trại Huấn Luyện
LỘC-UYỂN.

 

I. Phật Pháp 7 Bài

II.Tinh Thần 4 bài

III.Kiến thức GĐPT

            5 bài

IV.Tổ chức và
    Điều Khiển
6 bài

V. Chuyên Môn 7 bài

VI.Tổng Quát 2 bài

 

          ***

   Thời khóa biểu

 

 

II . Tinh thần :

 

2.   Lý Tưởng & Sứ Mệnh GĐPT


 

 

I. Lời Mở Đầu:

Hơn một phần tư thế kỷ đầy biến chuyển của đất nước, GĐPT từ ngày thành lập cho tới nay, có lẽ cả trong tương lai vẫn giữ vững lý tưởng, hoài bảo và sứ mệnh bảo vệ Đạo Pháp, bảo vệ Dân Tộc và Hòa Bình.

 

II. Sứ Mệnh Của GĐPT:

 

Thực hiện mục tiêu của GĐPT:

Mục đích của GĐPT là đào tạo những Thanh, Thiếu nhi thành những Phật tử chân chánh và góp phần xây dựng Xã hội theo tinh thần Phật Giáo, gồm có hai phần:

-         Phần xây dựng Cá nhân

-         Phần xây dựng Xã hội.

 

Về Cá nhân, GĐPT cố gắng đào tạo những con người có đủ ba đức tính căn bản: Bi,Trí, Dũng, nhưng con người lấy tình thương làm động lực, lấy trí tuệ làm ngọn đèn hướng dẫn, lấy dũng lực làm đà tiến lên. Những con người biết yêu thương đồng bào, đồng loại như yêu thương mình, biết khoan hòa, tha thứ, biết nhận rõ đâu là phải, đâu là trái, đâu là ánh sáng, đâu là bóng tối cuộc đời. Những con người không nề gian khổ, không sợ gian nguy trong khi làm nhiệm vụ của mình.

 

Về phần Cộng đồng GĐPT cố gắng góp sức với các đoàn thể khác, xây dựng một Xã hội cộng đồng người Việt tha hương yên vui, lành mạnh, lấy tình thương làm chất liệu keo sơn giữa người với người, lấy chính nghĩa làm tiêu chuẩn kết giao, lấy cần lao làm chất men để tiến bộ.

 

Góp phần bảo vệ Đạo Pháp, Dân Tộc và Hòa Bình:

 

Góp phần bảo vệ Đạo Pháp: Gia Đình Phật Tử lấy Đạo Pháp làm nền tảng thì tất nhiên phải bảo vệ nền tảng đó. Tuy nhiên trong lúc bảo vệ Đạo Pháp, chúng ta phải có thái độ sáng suốt chứ không cố chấp, hẹp hòi, mù quáng.

      - Phải quan niệm rằng Đạo phục vụ cho Đời chứ không phải Đời phục vụ cho Đạo. Đạo là phương tiện, Đời là cứu cánh. Đạo là cỗ xe Đại Thừa, Tiểu Thừa để cho người đến bờ giác, chứ không phải người bị cột vào bánh xe để đẩy nó đi. Nếu chúng ta cần bảo vệ Đạo thì phải quan niệm rằng đó là vì ta cần đem nó như cần một chuyến bè để qua sông và phải bảo vệ khi sóng gió nổi lên, để nó đủ công dụng đưa chúng ta đến bờ bên kia.

      - Ta phải tránh sự kỳ thị Tôn Giáo, chỉ biết có Tôn Giáo mình mà chống đối tất cả những Tôn Giáo khác, học thuyết khác, không công kích, thủ chứ không tấn. Thái độ chúng ta là      không chỉ trích ai, mà chỉ lo sao cho ai đừng chỉ trích mình. Cho nên cái phương sách hữu hiệu nhất là bảo vệ Đạo Pháp và phát huy Giáo lý của đức Phật là gắng sống đúng theo lời Phật dạy.

      - Điều làm cho Phật Giáo suy đồi không phải do bên ngoài tấn công, mà chính là do những người tự xưng là con Phật mà không giữ đúng giới luật của đức Phật để lại, nhất là những vị Trưởng tử Như Lai, chính thân pháp của những vị truyền giáo, những vị lãnh tụ Tôn Giáo là điều quan trọng nhất. Dù Giáo lý hay ho bao nhiêu mà không sống đúng theo Giáo lý thì cũng không lôi kéo được ai. Thanh niên ngày nay ít đến với Đạo vì họ đã mất đi nhiều tin tưởng đối với cấp lãnh đạo.

 

Góp phần bảo vệ Dân Tộc:

 

Bảo vệ Dân Tộc tức là bảo vệ mình, bảo vệ bà con thân thuộc, đồng bào, đồng loại của mình. Dân Tộc có nhiều hình thái khác nhau, bảo vệ Dân Tộc cũng có nhiều phương cách. Không phải chỉ cầm súng đuổi ngoại xâm, hay trở về Việt Nam giải phóng Quê hương mới là bảo vệ Dân Tộc. Chúng ta có thể bảo vệ Dân Tộc bằng Văn Hóa, Chính trị, Kinh tế, Giáo dục và bảo tồn Văn Hóa Dân Tộc Việt v. v... Từ trước đến nay qua các cuộc xâm lăng của ngoại bang, đã có nhiều Phật tử vác súng ra Tiền tuyến nhưng cũng có những Phật tử khác đã phục vụ Dân Tộc một cách đắc lực về phương diện Văn Hóa bằnh những cách nói trên thì chưa chắc ai đã có công hơn ai.

      Chúng ta không nên có cái quan niệm nhún nhường trong cục diện đất nước hiện tại. Phật tử Hải ngoại chúng ta là kẻ bàng quan, bất lực, chỉ biết khoanh tay đứng nhình những người thống trị đất nước bằng những phương sách dã man. Tại Quốc nội 80000 quần chúng Phật tử là một sự tuyên truyền phóng đại hay có thật? Nếu có thật thì số lượng quần chúng đồng bào ấy đang làm gì? đang ở đâu? Họ không phải là những người yêu nước hay sao? Hô không đóng góp gì trong công cuộc cứu Quốc hiện hay sao? Nếu họ không làm gì thì cả đất nước chúng ta đã rơi vào tay ngoại bang từ lâu rồi. Sở dĩ hôm nay, mặc dù đất nước thân yêu đang ở trong cảnh tang thương rách nát, nồi da xáo thịt do bọn Cộng sản khát máu thống trị. Nhưng chúng ta vững lòng tin chắc rằng, một ngày gần đây Độc Lập và Chủ Quyền Quốc Gia sẽ về tay chúng ta, chúng ta là người tha hương một lòng yêu nước và bên kia bờ đại dương nước Việt Nam thân yêu của chúng ta đang đói rách, chúng ta là người con dân Việt và đại đa số là Phật tử, chúng ta phải giữ gìn giang sơn yêu quý, gia tài, vật chất và tinh thần của cha, ông bằng phương tiện quân sự hay Văn Hóa, Chính trị, Ngoại giao, Kinh tế hay Giáo dục. Nói một cách khác cụ thể hơn, những cuộc vận động chống độc tài của nhà Ngô, vận động quyền bình đẳng Tôn giáo, Dân chủ và Dân tộc. Vận động Hòa bình của Phật Giáo trong 20 năm qua và trong hiện tại, không phải là những đóng góp lớn lao trong sứ mệnh cứu Quốc và kiến Quốc đó sao? Trong những cuộc vận động ấy GĐPT chúng ta có thể tự hào đã đóng góp một cách đắc lực và đã không hỗ thẹn với những bậc đàn anh đi trước.

 

Góp phần bảo vệ Hòa Bình:

 

Đạo Phật là đạo Hòa Bình, người Phật tử mà không tha thiết đến Hòa Bình thì chưa phải là một Phật tử chân chánh. Bảo vệ Hòa Bình cũng chính là bảo vệ Đạo Pháp và Dân tộc, bởi vì chiến tranh càng phát triển thì Đạo Pháp càng suy đồi, Dân tộc càng điêu linh, thống khổ.

 

III. Kết Luận:

Nhìn về quá khứ, nhận xét hiện tại, chúng ta vẫn tin rằng tổ chức GĐPT của chúng ta tại Hải ngoại, trong tương lai với một lý tưởng cao đẹp, một sứ mệnh thích hợp với tuổi trẻ và người dân Việt yêu Đạo, yêu Nước. Gia Đình Phật Tử là một tổ chức Thanh niên tiến bộ của Phật Giáo, của xứ sở và chắc chắn sẽ làm tròn sứ mệnh của mình đối với Dân tộc và Lịch sử.