Trại Huấn Luyện
Huynh Trưởng Sơ Cấp

Lộc-Uyển



 
Chương trình
Trại Huấn Luyện
LỘC-UYỂN.

 

I. Phật Pháp 7 Bài

II.Tinh Thần 4 bài

III.Kiến thức GĐPT

            5 bài

IV.Tổ chức và
    Điều Khiển
6 bài

V. Chuyên Môn 7 bài

VI.Tổng Quát 2 bài

 

          ***

   Thời khóa biểu

 

 

I . Phật Pháp :

 

1.      Lý thuyết tu học: Ngũ Minh Pháp.


 

 

I. Mở Đầu:

 

Nếu quý Thầy, Cô là hàng Trưởng tử của Đức Phật, là những Sứ giả của Như Lai thì Huynh trưởng GĐPT chúng ta phải là những người con Trung kiên của Giáo hội, là những Cán bộ tích cực của Phật Giáo. Và để làm tròn vai trò phục vụ Đạo, Đời được hữu hiệu chúng ta phải luôn trau dồi và thực hành Ngũ Minh Pháp.

 

II. Định Danh và Hành Tướng:

 

Ngũ Minh là năm Kiến thức, năm sự Hiểu biết cần thiết mà người Hoằng pháp cần phải có. Năm Kiến thức đó là: Nội Minh, Nhân Minh, Thanh Minh, Công Xảo Minh và Ý Phương Minh.

 

III. Ý nghĩa và sự cần thiết:

 

1- Nội Minh: tức là Kiến thức về Nội điển Phật Giáo. Đã là Phật tử chúng ta không thể không hiểu về Giáo lý của Đạo Phật, nhất là Huynh trưởng của GĐPT thì lại càng không thể không biết về Phật Pháp. Nếu không hiểu Giáo lý thì không thể thực hành đúng theo Phật Pháp và không hiểu rõ Nội điển thì chắc chắn chúng ta không hiểu rõ mục đích chân chính của đạo Phật. Đã không Tự độ làm sao Độ tha? Làm sao nói đến việc Giáo dục thế hệ Trẻ để góp phần xây dựng Xã hội theo tinh thần Phật Giáo?

      Bởi vậy là Phật tử, nhất là trong vai trò của người Huynh trưởng chúng ta phải có bổn phận phải tự học Phật Pháp, phải tìm hiểu Giáo lý hàm chứa trong ba tạng: Kinh, Luật, Luận. Giáo lý của đạo Phật có vô lượng Pháp môn, tùy căn cơ của Chúng sanh mà thực hành để đạt đến quả vị Giác ngộ. Do đó chúng ta cần thông hiểu các hệ thống Giáo lý các Pháp môn phương tiện hầu có thể ứng dụng vào Xã hội cho hợp thời và hợp cơ.

     Chúng ta cần suy gẫm lời khuyên của cố Hòa Thượng Thích Thiện Ân trong Đại hội GĐPT toàn quốc năm 1953: ,,... GĐPT không phải là hội đoàn Thanh niên chấp vá giữa Hướng Đạo và Gia Đình Phật Hóa Phổ, phải vận dụng nền Giáo lý và Nhận thức quan Phật Giáo. Huynh trưởng GĐPT không thể và không phải chỉ có Chuyên môn và Thiện chí, Huynh trưởng cần có căn bản Phật Pháp, Đạo đức, thiếu đi chúng ta bị lệch hướng...,,

   

2- Nhân Minh: tức là môn Luận lý học của Phật Giáo, chủ chương chứng minh lập thuyết bằng ,,Nhân,, nghĩa là bằng cách suy cứu đến lý do. Một lập luận đầy đủ theo Nhân Minh phải có ba phần: Tôn, Nhân, Dụ gọi là Tam Chi Tác Pháp.

     Tôn là chủ chương của mình, Nhân là lý do thành lập chủ chương ấy, Dụ là những sự kiện 

      đem ra chứng minh. Dụ có Thuận và Nghịch. Thuận gọi là Đồng Dụ là những thí dụ đồng 

      loại; Nghịch gọi là Dị Dụ là những thí dụ khác loại.

      Nhân Minh Luận có hơi giống Luận Lý học Hình Thức (Syllogisme-Tam Đoạn Luận) của

      Tây phương nhưng Nhân Minh Luận lại đầy đủ và tinh vi hơn Luận Lý Học Hình Thức vì

      nó có đủ tính cách Diễn dịch và Quy nạp.

 Huynh trưởng GĐPT cần phải học biết về Nhân Minh Luận để có thể phân biệt được Hư, Thực, Tà, Chánh...., cũng như để thuyết phục người đối thoại.

 

3- Thanh Minh: tức là Kiến thức về Ngoại ngữ, môn học về Ngữ ngôn Văn tự, Âm thanh và    Văn học. Trong hoàn cảnh hiện nay với những sinh hoạt chung đụng hàng ngày, Ngôn ngữ của nước chúng ta đang tạm dung trở nên cần thiết và quan trọng không kém gì tiếng Mẹ đẻ.

      Nếu không thông hiểu Ngôn ngữ của nước mình đang sống thì chúng ta sẽ khó mà hướng      dẫn các em cho có kết quả, bởi hiện đa số Đoàn sinh thiếu căn bản Việt ngữ và chắc chắn      chúng ta sẽ không làm tròn vai trò đưa Đạo vào Đời như mục đích thứ hai nêu trên.

 

4- Công Xảo Minh: tức là Kiến thức về Khoa học, Công Nghệ và Kỹ thuật. Khoa học càng      ngày càng văn minh tiến bộ, nền công kỹ nghệ không những chỉ để mưu cầu sự sống bản  thân mà còn vì mục đích phụng sự con người và xã hội được ấm no và hạnh phúc.

   

5.  Y  Phương Minh: tức là Kiến thức về các phương pháp chửa bệnh. Bệnh là một trong bốn   cảnh khổ của kiếp người. Bệnh có Tâm bệnh và Thân bệnh. Giáo lý đạo Phật có thể chửa tận cùng gốc rễ của Tâm bệnh, nhưng để làm giảm thiểu sự đau khổ của Thân bệnh thì cần phải có chuyên môn về nghề thuốc.

Bởi vậy chúng ta cần thông hiểu về cách chửa bệnh để thực hành một công tác xã hội,    không những thể hiện lòng Từ bi của người Phật tử mà còn tiêu biểu được một phần nào     cách cứu thế tích cực của đạo Phật.

 

IV. Kết Luận:

 

Để việc Học đạo, Tu đạo và Hành đạo đạt được kết quả mong muốn cũng như để thể hiện     được Lý tưởng, Sứ mệnh và Mục đích của GĐPT, chúng ta cần trau dồi và thực hành Ngũ     Minh Pháp hầu thể hiện được trọn vẹn tinh thần Bi Trí Dũng của Phật Giáo.

 

Phật Pháp ở thế gian, không ngoài thế gian mà có Giác ngộ.

Nếu lìa thế gian mà cầu Đạo Bồ Đề,

khác nào người ta đi tìm lông con rùa, sừng con thỏ, là cái không có.

Kinh Bảo Đàn