Trại Huấn Luyện
Huynh Trưởng Cấp II
Huyền-Trang



 
Chương trình
Trại Huấn Luyện
HUYỀN-TRANG.

 

Lời ngỏ

 

I. Tổng quát 4 bài

II. Phật Pháp 4 bài

III Phật giáo 4 bài

IV Điều động 5 bài

 

           ***

   

 

Phần I - Tổng quát: 4 bài

 

Bài 3

PHÊ BÌNH & KIỂM THẢO 


 

PHẦN GIẢNG VIÊN

Đề tài này, Giảng viên không giảng thành bài mà chỉ hướng dẫn, nêu chủ điểm "Một cuộc hội thảo kiểm điểm công tác trong tháng với những sự việc xảy ra " và xin ý kiến về tổ chức, hướng dẫn hội nghị. Các Trại sinh là những Liên Đoàn Trưởng phải làm gì trong hội nghị Huynh Trưởng Liên Đoàn. Nêu ra những trở ngại để Trại sinh giải quyết.

Trong "Gia Ngữ Thực" có chép chuyện Quý Cao ra lệnh chặt chân người nọ. Khi nước Vệ có loạn, Quý Cao tẩu thóat gặp người một chân ấy chận đứng giữa cửa thành. Anh ta chỉ chỗ tường đổ có lỗ trống cho Quý Cao trông, Quý Cao bảo người quân tử không leo tường, chui lỗ. Sau cùng anh ta chỉ nhà cho Quý Cao vô núp. Quý Cao hỏi anh ấy: "Ta ra lệnh chặt chân người và đây là dịp cho người báo thù, sao người lại còn giúp ta?" Anh ấy đáp: "Lúc ra án phạt tội, ông phạt bất đắc dĩ. Tại tôi có lỗi nên ông phạt tôi nhưng ông tỏ ra ưu sầu, ông là quân tử, vì vậy tôi cứu ông".

Việc quyết định và quy trách nhiệm rất quan trọng đối với người điều khiển.

Mục đích phê bình kiểm thảo là để xây dựng cho được hoàn bị hơn, một tư cách, một phương pháp, một công tác gây cho cá nhân ý thức trách nhiệm, biết trực nhận các thiếu sót của mình. Vì ý kiến cá nhân thường hẹp hòi chủ quan, phiến diện nên cần nhiều ý kiến, do đó rút được nhiều ưu khuyết điểm.

Nhưng phê bình kiểm thảo đồng thời cũng là một hình thức cao hơn để quy trách cho những gì tạo ra khuyết điểm mà người có lỗi không thể phủ nhận trước ý kiến của đa số.

 

CÁC HÌNH THỨC PHÊ BÌNH KIỂM THẢO

Việc phê bình ở cấp Liên Đoàn cũng như ở Đoàn và Đội, Chúng, có phê bình không ghi biên bảncó ghi biên bản, sau đó mới đưa ra Hội Đồng Kỷ Luật. Phê bình có tính cách cá nhân.

Việc kiểm thảo (thảo luận và kiểm điểm) nhắm vào một cuộc tổ chức bất thường, một công tác thường kỳ, thành hay bại và nguyên nhân của nó.

Trong cả 2 hình thức đều có thể kể thêm tự phê và tự kiểm.

Trước đây khi chưa chia Ngành Nam, Nữ, đạo hữu Gia trưởng chủ tọa cuộc phê bình kiểm thảo. Nay phân biệt Ngành, Liên Đoàn Trưởng ngành nào chủ tọa ngành ấy. Những việc có tính cách Gia Đình hoặc ảnh hưởng đến toàn Gia Đình do Gia trưởng chủ tọa.

 

NHỮNG VẤN ĐỀ ĐƯA RA PHÊ BÌNH KIỂM THẢO

Có 4 vấn đề chính:

-   Tư cách, tác phong của Đoàn Trưởng đối với Đoàn Sinh có ảnh hưởng đến Đoàn Sinh và quần chúng

-   Nghệ thuật điều khiển của Đoàn Trưởng trong việc trông coi Đoàn của mình.

-   Tổ chức quản trị và thực hiện công tác mà hội nghị Liên Đoàn đã thông qua

-   Công tác bất thường (tu học, trại chung, thi đua, văn nghệ) được hội nghị trước phân công và đã thực hiện

 

TỔ CHỨC MỘT BUỔI HỘI THẢO

Thành phần:

-   Chủ tọa

-   Thư ký

-   Thuyết trình viên nêu vấn đề (được bầu hay thông qua)

Chương trình:

-   Những vấn đề đưa ra hội nghị phải được 2/3 chấp thuận theo thứ tự ưu tiên những vấn đề nào quan trọng bàn trước.

-   Trước hết Thuyết Trình Viên đưa điểm then chốt của vấn đề, tìm nguyên nhân, lấy ý kiến chung.

-            Cá nhân liên hệ phát biểu: Vì ai mà nên? Bởi gì mà hư ? Tự phê

-            Hội nghị nhận xét, biểu quyết, ghi biên bản những gì không giải quyết được để đưa lên cấp trên.

 

TINH THẦN HỘI THẢO

Dám nhìn thẳng sự thật

Tránh tự ái hảo, bất mãn

Cầu tiến

Xây dựng

Tôn trọng ý kiến cá nhân

Thành tâm

Hỷ xã

Giải quyết dứt khoát trong hội nghị

 

PHÊ BÌNH KIỂM THẢO : DAO 2 LƯỠI

Một mặt là:

-   Khí cụ khiển trách của cấp điều khiển, ném đá dấu tay.

-   Nguyên tắc đa số nếu bị lợi dụng sẽ đè bẹp cá nhân

-   Phê bình kiểm thảo không dứt khoát, gây nên những dư luận không tốt đẹp, tai hại hơn cả khi chưa đưa ra hội nghị.

-   Khi cá nhân đã tự phê bình kiểm thảo tức là đã muốn tránh trách nhiệm, giải đãi công việc.

 

Mặt khác nếu biết dùng sẽ:

-   Tạo được không khí thông cảm giữa các Huynh Trưởng để hăng say công việc.

-   Mình hiểu thêm mình để tiến bộ vì con người thường thắp đuốc soi người mà không tự soi sáng cho mình.

-   Cấp điều khiển xét được sự phối hợp công tác của mình bị sơ hở chỗ nào, sáng kiến áp dụng có đúng như dự tính hay không.

-   Hiểu tâm lý mỗi cá nhân khi họ phát biểu trong hội thảo để tiện điều khiển và giao phó nhiệm vụ.

 

NHỮNG TỆ TRẠNG

Thực ra phê bình kiểm thảo có nhiều hình thức không cứ phải ngồi vào bàn hội nghị. Nhận xét giúp cho nhau đó không phải là phê bình hay sao? Khen nhau trong những việc mình nhận thấy hay, đó chả là rút ưu điểm để khuyến khích nhau sao?

Nếu lợi dụng kiểm thảo đè nhau, lấy áp lực hội nghị để hạ cấp dưới hoặc chờ có hội thảo để đưa ra những phẩn nộ, thiên kiến của mình cho hả là lầm vậy. Ngươc lại có những cá nhân muốn tạo một dư luận bất lợi cho người mình không ưa, chỉ có rỉ tai mà không đưa thẳng ra hội nghị, cũng không phải cách.

Nếu gặp người xấu miệng, Liên Đoàn Trưởng cũng phải biết cách làm ngơ, cũng như kẻ buồn cứ để người ta khóc, cho xong đâu lại vào đấy.

Tinh thần Đại Thừa Phật Giáo không chấp nhất một hình thức nào, cấp điều khiển miễn làm sao có sự hòa hợp thường xuyên trong tổ chức, gây ý thức trách nhiệm và thương mến nhau là được. Khi đó không có phê bình kiểm thảo cũng đạt được mục đích hơn là có luôn mà chia bè phái, cho nên không mà có, có mà không vậy.

 

 

LIÊN ĐOÀN TRƯỞNG ĐỐI VỚI PHÊ BÌNH KIỂM THẢO

Xem vấn đề gì thật cần thiết, cân nhắc lợi hại đã, mới đưa ra phê bình kiểm thảo, lợi hại cho cá nhân Huynh Trưởng, cho uy tín của cấp điều khiển, cho Tổ Chức. Bỏ qua những vụn vặt để khỏi nhàm.

Tránh đừng sắp đặt, dùng đa số để hạ thiểu số, mánh khóe xảo quyệt này nhất định không được tồn tại trong Tổ Chức chúng ta.

Bình tỉnh, vô tư, nhiệm vụ Liên Đoàn Trưởng là dung hòa những mâu thuẫn nên thái độ phải khoan dung nếu không sẽ mất bớt tiềm năng và dĩ nhiên mâu thuẫn là nguyên nhân chính làm tan rã Tổ Chức. Đừng quên nhiệm vụ đó.

Biết khuyến khích cá nhân lầm lỗi, thiếu sót bổn phận ngoài ý muốn, đặt mình trong hoàn cảnh đó để hiểu rõ và dìu dắt.

Lời nói của cấp điều khiển rất quan hệ, thà tiết kiệm lời nói còn hơn nói ẩu, gây nghi ngờ lủng củng trong các Huynh Trưởng. Phải công bằng, đừng chuộng người này hơn người khác để đến nỗi khi ra hội nghị người ta đã đoán được chiều hướng hội nghị đi đến đâu rồi.

Đừng khắt khe nguyên tắc quá đáng, vạch lá tìm sâu, đừng kết án cả Đoàn, mất nhuệ khí và mía sâu có đốt, nhà dột có nơi.

Nhưng cũng phải biết quyết liệt trong vấn đề xét ra hệ trọng để nâng cao giá trị Tổ Chức, đừng xuề xòa cá mè một lứa.

Nhiệm vụ điều khiển của Liên Đoàn Trưởng quá hệ trọng nếu không có tài đức phải tiên liệu đừng chỉ phê bình người mà không biết phê bình mình.

 

Chân mình đã lấm mê mê

Lại còn thắp đuốc mà rê chân người.