1. Luôn luôn nêu cao uy tín của đội: Với
một Ðội sinh/Chúng viên mới, kể cho họ
nghe quá trình và truyền thống của
Ðội/Chúng, để họ biết Ðội/Chúng
mà họ đang sống rất chính đáng. Với
các bạn, luôn luôn nhắc nhở từ sắc
phục, cử chỉ, nhôn ngữ... đều có
thể làm cho Ðội/Chúng bị phạt hay làm
mất danh dự của Ðội/Chúng. Bài ca chính
thức của Ðội/Chúng, cờ Ðội/Chúng...
phải được luôn luôn nhắc nhở và
sử dụng đúng lúc. Có thể cảnh tỉnh
mọi người bằng cách gây ý thức ta
phải vì Ðội/Chúng, với Ðội/Chúng và cho
Ðội/Chúng. Ví dụ: Ðội Ca-tỳ-la là
Ðội của con người trẻ, hùng, thắng
không kiêu, bại không nản; từ xưa đến
nay chưa có một Chúng viên nào đứng trước
khó khăn mà lại lùi bước bao giờ; hay
Ðội sinh/Chúng viên nào làm mất danh dự và uy
tín của Ðội/Chúng là đắc tội với
mọi nguời...v.v.
2. Tạo tình thân mật giữa các Ðội
sinh/Chúng viên: Phải nhớ là "Gia Ðình
Phật Tử là xứ sở của tình thương".
Ðội không thể sống, Chúng không thể
tồn tại nếu thiếu ttình thương.
Ðội/Chúng Trưởng phải tìm cách cho các
Ðội sinh/Chúng viên có cơ hội gặp gỡ
nhau luôn, từ việc học hành thi cử đến
thăm hỏi kết bạn. Khi tất cả hiểu
nhau, mến nhau thì việc gì lại không làm
được? Ðội/Chúng xích mích, gây gổ nhau
luôn là sự thường nhưng phải
thương nhau thì mới sống đời với
nhau được, và có thương nhau thì mới
dìu dắt nhau tu học và làm việc cho
Ðội/Chúng mạnh tiến. Làm cách nào cho mọi
người trong Ðội/Chúng coi nhau như anh, em, bạn
bè thì mọi việc khó khăn đến đâu cũng
thành dễ. Khi có người đau ốm, lúc
hữu sự, phải gần nhau và giúp đỡ
cho nhau. Ðội/Chúng Trưởng thường bị
cô độc, nếu không sống gần gũi với
các bạn mình.
3. Mọi việc đều có tổ chức: Người
Ðội/Chúng Trưởng cần nắm vững tình
hình của Ðội/Chúng và của từng cá nhân
Ðội sinh/Chúng viên để dễ dàng sắp
xếp công việc, phân chia nhiệm vụ nhằm
tránh mọi sự khủng hoảng, xích mích, hay
dẫm chân lên nhau khi làm bất cứ một công
việc gì. Cần phải có kế hoạch rõ ràng,
thực hiện theo từng bước một và sau
mỗi lần như vậy cùng ngồi lại để
kiểm điểm và tìm ra những phương
hướng thích hợp để phát triển
Ðội/Chúng.
4. Ðội/Chúng phải luôn luôn vui vẻ để
hấp dẫn mọi người: Ðội nào
hùng hồn, Chúng nào ca hát vang trời, làm việc
thật hăng say, là làm cho các chú Oanh Vũ thèm lên
sống với các anh chị lắm đấy. Nên
nhớ, ai cũng cần có niềm vui để sống
yêu đời. Hạn chế tối đa các
việc gây gỗ, trể hẹn, thất hứa,
thiếu thành thật. Nhưng cũng cần chú ý
đừng để cuộc vui quá lố và nên
để cho tất cả cùng vui bằng những
lần đi ăn, xem phim chung...v.v. Ðừng họp
chỗ tối, ngồi quá lâu làm mệt mõi, dễ
buồn chán, tránh sự làm việc đều đều tuần
nào cũng như tuần ấy. Sinh hoạt
Ðội/Chúng phải thật hoạt náo, chạy
nhảy, ca hát thật to, quay vòng tròn thật nhanh
lẹ và trò chơi vui thú là những yếu tố
tạo sự chú ý và hấp dẫn mọi người.
5. Công bằng và thực tâm: Ðội/Chúng Trưởng
phải cố gắng thực hiện công bằng
với mọi người. Sự bất công là
mầm móng khiến Ðội sinh/Chúng viên bỏ
Ðội/Chúng đấy. Thương mến như
nhau, xử sự đẹp với nhau và phải
nhớ rằng muốn sống đời với
nhau, Ðội/Chúng Trưởng phải:
Nghĩ đến tánh tốt của nhau
Thương mến nhau
Thành thật, không bao giờ giả dối
Tha thứ
6. Kỷ luật: Trong một Ðội/Chúng,
tinh thần kỷ luật là điều quan trọng
cần phải luôn nhắc đến dựa trên
tinh thần căn bản của giáo lý Phật giáo,
một nền giáo dục chú trọng nhiều về
tình thương và sự cảm hóa. Người
Ðội/Chúng Trưởng có nhiệm vụ đôn
đốc, hướng dẫn các Ðội sinh/Chúng viên
tinh thần kỷ luật tự giác đúng mức,
gây ý thức về sự liên hệ giữa danh
dự và kỷ luật, hết sức tế nhị
và khéo léo giúp các em tự nhận lỗi lầm và
sám hối. Ðiều này đỏi hỏi người
Ðội/Chúng trưởng phải hiểu rõ tâm lý
của từng Ðội sinh/Chúng viên để sự
áp dụng kỷ luật được phù hợp
và có hiệu quả tốt đẹp.