|
Chàng Ngốc |
||
|
Truyện Cổ Phật Giáo |
Sau lũy tre xanh kia, là gia đ́nh đôi vợ chồng son. Chị buôn bán đảm đang, anh siêng chất phác. Tuy gặp nhau đă tám, chín năm mà chưa có con cái ǵ cả, song vợ chồng rất ḥa thuận và tin yêu nhau hết ḷng. Nhờ sự đồng tâm nhất chí, lại biết cần kiệm dành dụm nên không bao lâu anh chị được giàu to. Đại phàm khi lùi xùi th́ không nói, chứ đă giàu mà thiếu chữ “sanh” sao coi không được. Vả lại phương ngôn có câu: “Vợ ngoan làm quan cho chồng” chị liền đem vàng mua cho anh hai chữ “Bá hộ”. Thế th́ khi có đ́nh đám đâu, anh cũng có áo địa xanh, khăn chữ nhất, bệ vệ đi trước. Chị vợ th́ tóc đuôi gà, giày hàm ếch đủng đỉnh theo sau. Người ta thường bảo “Phước bất trùng lai” (phước không khi nào đến hai lần) nhưng anh chị nhà này đă “cách mạng” câu nói ấy. V́ sau khi ăn khao Bá hộ được ít lâu, th́ chị sanh hạ một cậu con trai. V́ hiếm hoi nên vợ chồng đặt tên con là “Cái ngốc”. Ngốc siêng ăn, chóng lớn, dễ nuôi, thấm thoát thế mà đă lên mười rồi đấy, vợ chồng cho con nhập học ở ngay trường làng. Xưa nay hễ phú quư th́ sanh lễ nghĩa, nên anh chị nuôi một chú bé cũng trạc tuổi con để ngày hai buổi ôm trác hầu cậu đến trường. Tưởng đặt ngốc chơi ai ngờ ngốc thật, thầy hét ầm rát cổ, chữ nhất cũng không vô. Một tráp đựng đầy nghiên với bút, mà trong ḷng chẳng có chút văn chương. Tuy đọc chậm, nhưng lớn mau. Cái Ngốc đă thành cậu Ngốc, một thanh niên mười tám tuổi. Một hôm cha mẹ cho dinh chơi phố. Cậu Ngốc ngỡ ngàng như mọi về thành nội, thấy cái ǵ cũng đẹp, cũng ưa. Khi đi ngang một ṭa biệt thự th́ cậu đứng nh́n sững. - Ồ nhà ai đẹp quá! Ba tầng cao ngất, hai tầng dưới th́ c̣n đẹp vừa, chỉ có tầng trên hết là đẹp nhất, có bao lơn rộng, có chậu hoa to, trang hoàng mát mẻ mà nghiêm lệ. Cậu bảo tên tiểu đồng: - Không biết ai làm ngôi nhà này mà đẹp quá!... Có anh thợ nề đi qua, t́nh cờ nghe thế, liền đứng lại bảo: - Nhà này là của quan Thượng thư thuê tôi làm năm trước đấy. Cậu Ngốc mừng quưnh, liền mời anh thợ cùng về với ḿnh, để xin cha mẹ cất cho một ṭa lầu như vậy. Thợ cũng mừng quưnh, liền theo ngay cậu Ngốc về quê. Ngốc thưa cha mẹ công chuyện và bảo thợ vẽ bản đồ nhà ấy cho cha mẹ xem. Khi trù giá tiền th́ thấy đắt quá, cậu Ngốc cầm ngay bút quẹt hai tầng dưới, bảo: - Thôi hai tầng dưới này không cần bác ạ, bác chỉ lằm cho tôi cái tầng thứ ba kia. Thấy bác thợ ngơ ngác, cậu Ngốc giải thích: Nếu làm cả ba tầng th́ nhiều quá, mà hai tầng dưới xấu tôi không ưng, vậy bác chịu phiền làm ngay tầng thứ ba cho tôi thôi. Bác thợ tưởng món bở bỏ việc theo cậu Ngốc về, nay nghe cậu Ngốc nói ngớ ngẩn bác thợ chưng hửng, tức quá bác “x́” một cái thật dài rồi đi thẳng. Bác về kể chuyện lại mọi người đều cười lăn ra. Câu chuyện này Đức Phật ví dụ với những người đệ tử Phật, chịu bỏ dữ làm lành, giữ ǵn ba nghiệp v.v… đă vậy c̣n chê những quả vị thấp (Tu Đà Hoàn) mà muốn bước ngay lên địa vị A La Hán, nên bị người đời chê cười, cũng như cậu Ngốc trong câu chuyện này vậy. Thể Quán “Không có kẻ thù nào có thể gây tai hại cho ai nhiều bằng những tư tưởng sân hận, si mê, tham ái của chính ḿnh”. |
|
Webmaster:
chuyenvienweb@gdptvnac.net