|
Ấm trà phúc đức |
||
|
Truyện Cổ Phật Giáo |
Tương truyền 500 năm về trước, tại huyện Mỹ Nùng có một vị tu hành đức hạnh tên là Chánh Thông pháp sư, nhân muốn lập một ṭa tùng lâm tại nơi này, đă đặt chân khắp nơi để t́m địa điểm mà vẫn chưa t́m thấy.
Có một đêm,
pháp sư ra suối tắm, khi trở về qua khu rừng, dưới ánh trăng trong vằng
vặc, bỗng nghe có tiếng nho nhỏ gọi:
Người dừng
bước trông chung quanh không thấy một bóng ai cả, trong ḷng lấy làm kỳ
quái tưởng là ḿnh nghe lầm nên cứ thản nhiên tiến về thảo am. Nhưng vừa
đi được vài bước, lại nghe có tiếng gọi:
Chánh Thông pháp sư liền theo hướng tiếng gọi phát lên mà t́m đến coi thử th́ thấy trong đám cỏ dại um tùm trước hoang viện, hiện ra một người giống hệt dáng hồ ly, chắp tay vái pháp sư. Pháp sư
hoan hỷ hỏi: Pháp sư nở
một nụ cười sung sướng:
Thế là hai bóng đen, ngay trong đêm đó, một trước một sau, thoăn thoắt băng rừng lội về nẻo Châu Quán Lâm, ở đây có một khu rừng rộng lớn, cây cối u nhàn, cảnh sắc tuyệt đẹp. Chánh Thông pháp sư rất lấy làm măn ư quyết định lập một ṭa Tùng Lâm tại chốn rừng này, lấy tên là Mậu Lâm Tự. Sau khi
thành lập ngôi chùa Mậu Lâm rồi, người khách chỉ đường ấy lại đến nói với
Chánh Thông pháp sư:
Lẽ dĩ nhiên là Chánh Thông pháp sư gật đầu ưng ngay và đặt tên người đó là Thủ Hạc. Từ đó, Thủ Hạc ngày ngày quét chùa, lên hương, tụng kinh, thổi cơm, sớm hôm chăm chỉ thật là tinh tiến. Quang âm thấm thoát trôi mau. Chánh Thông pháp sư cũng viên tịch, kế đến vị Hoà Thượng thứ hai, thứ ba… vị nào cũng là bậc cao tăng đại đức kế tiếp trụ tŕ chùa này, tới vị thứ sáu lên Niết bàn th́ Nguyệt Chu pháp sư thay thế là vị thứ bảy mà Thủ Hạc vẫn thường thọ và mạnh khỏe như xưa tưởng chừng sống măi không chết. Thủ Hạc đối với bảy vị Ḥa Thượng, thủy chung vẫn tỏ rất trung thực, thành kính một ḷng, không hề xao lăng một phút những việc quét tước chùa, lên hương, tụng kinh, thổi nấu ăn, nhất là đối với khách thập phương cùng dân làng chung quanh, Thủ Hạc thường thường hết ḷng giúp đỡ những việc khốn khó. Năm đó vào năm Phật lịch 2113 pháp sư Nguyệt Chu sửa soạn cử hành một đại quy mô pháp hội tại Mậu Lâm Tự, dự ước tín đồ thập phương lại nghe giảng có tới ba, bốn ngàn người, và lúc này tiết trời về tháng hạ, tất nhiên phải lo vấn đề về nước uống cho chu toàn. Pháp sư bù đầu suy nghĩ chưa t́m đâu ra được chiếc ấm trà nào to, dung lượng có thể thỏa măn nước uống cho bấy nhiêu người. Thủ Hạc
nh́n thấu t́nh h́nh ấy liền nói với Nguyệt Chu pháp sư:
Thủ Hạc nói xong, mặc giầy cỏ vào chân, thoắt một cái đă bước ra khỏi chùa. C̣n pháp sư trong ḷng vẩn vơ nghĩ, nếu Thủ Hạc có mượn được ấm cũng chẳng thể đem về kịp ngày mai… Sớm hơm
sau, Nguyệt Chu pháp sư c̣n đang tọa thiền trong pḥng bỗng cánh cửa pḥng
hé mở, thấy Thủ Hạc đă chắp tay bạch:
Pháp sư
trông qua song cửa ra ngoài hiên thấy chiếc ấm to lớn để thù lù ngăn cả
lối đi th́ kinh ngạc chưa kịp hỏi, bỗng Thủ Hạc đă trỏ ấm trà cười bảo:
Nguyệt Chu
pháp sư tấm tắc khen ngợi Thủ Hạc:
Thủ Hạc
đem ấm trà xuống pḥng, đổ nước vào đun sôi th́ lạ thay trong ấm bốc ra
một hương thơm lạ lùng, ai uống vào cũng thấy nhẹ nhàng, dễ chịu, mà chẳng
c̣n nóng nực chút nào. Nhân thế, người người xúm lại xin nước uống lấy
uống để:
Thực ra,
Thủ Hạc đem chiếc ấm trà này về chẳng khác ǵ đem về một ngọn suối, cứ
việc đậy chặt nắp lại là nước tuôn ra bất tuyệt, dùng bao nhiêu cũng không
hết và uống xong là hết khát liền. Các người thấy lạ, th́ cho là chuyện
hết sức huyền bí liền hỏi Thủ Hạc:
Thủ Hạc nở
nụ cười vui sướng nói với quần chúng:
1/ Không
sanh bệnh.
Sau khi pháp hội viên măn, chiếc ấm trà này trở nên một vật trân bảo của chùa Mậu Lâm. Thủ Hạc với một tuổi thọ phi thường dài lâu, ông c̣n sống tới vị trụ tŕ thứ 10, là pháp sư Thiên Nam, mà thân thể vẫn tráng kiện như c̣n trẻ. Tất cả người trong vùng ai cũng tỏ vẻ cung kính ông. Nhất là bàn đến chiếc ấm Phúc Đức Lồ, tức ấm trà không ai là không ngớt tán tưởng và nổi lên nghị luận xôn xao. - Thủ Hạc sư phó chẳng phải là người tầm thường phổ thông như ai! - Đúng, đúng! Nếu không giỏi th́ sao một ḿnh mang nổi chiếc ấm to như thế? - Theo ư tôi, sống tới hơn 100 năm không chết mà c̣n mạnh khỏe như thế, tất nhiên là hồ ly… *
Thủ Hạc bị Sa di làm kinh động liền tỉnh dậy chưa kịp thu h́nh th́ tứ phía đă xúm lại đông nghịt cùng xỉa xói xỉ vả: - Bây giờ mới rơi mặt nạ nhé! Th́ ra mi là một con hồ ly! Cứ tưởng mi lại đây nương nhờ Chánh Thông pháp sư giáo huấn tu hành học Phật để thoát cái nghiệp chướng súc sinh nào ngờ ngày nay hồ lại hoàn hồ!!! Thôi nhé! Từ nay trở đi biết đường biết nẻo th́ cút, nghe chưa! Tiếng lao xao vang đến tai Pháp sư trụ tŕ. Người liền ra tận nơi, Thủ Hạc thấy Pháp sư liền cung kính bạch: - Bạch Pháp sư cùng chư đồng đạo! Đă từ lâu, tôi được ơn dày chiếu cố, thật cảm kích bội phần. Nay v́ báo đáp từ ân đem lực thần thông ra diễn một đoạn việc xưa, vậy toàn thể hăy nh́n vào phía rừng rậm kia. Mọi người nghe xong liền trông thẳng vào rừng, thấy hiện ra một cảnh giới trang nghiêm không đâu sánh kịp, trong đó có h́nh ảnh Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trên núi Linh Thứu đang thuyết pháp, tại tọa có tới 1250 cao cấp đệ tử và mấy ngh́n vạn Thiên Long Bát Bộ, ai cũng tâm niệm niệm nghe Phật thuyết pháp. Mọi người thấy thế đều kinh lạ phép Phật th́ cùng thụp lạy. Thủ Hạc đợi mọi người ngẩng đầu lên, liền cất tiếng từ biệt: - Giờ đây, tôi xin từ biệt quư vị. Chiếc ấm trà Phúc Đức Lồ lưu lại chùa này để làm kỷ niệm, dám xin quí vị bảo vệ cho! Thôi, xin chào quí vị ở lại! Nói xong, Thủ Hạc lao thân như chớp vào rừng biến mất. PHẠM NGỌC KHU Tuy mang xác thân cầm thú mà tư tưởng đầy ḷng từ bi, vị tha… Đó tức là người… Trái lại, h́nh hài là người mà tâm địa đầy dẫy ḷng ích kỷ, tham lam độc ác, dă man vô nhân đạo, kẻ ấy đă là thú. |
|
Webmaster:
chuyenvienweb@gdptvnac.net