|
Chúng tôi là những cánh sen non mới đến với GÐPT chừng
10 năm ở hải ngoại, khoảng thời gian tuy không dài nhưng có nhiều biến
đổi. Các em xưa kia là đoàn sinh ngành oanh hay thiếu rất còn non nớt, khờ
khạo thì nay đã là những huynh trưởng vững vàng, chững chạc trong các đơn
vị. Có nhiều em đã trở thành liên đoàn trưởng... Có những em hiện diện
ngay từ ngày đầu thành lập đến nay vẫn còn gắn bó tiếp tục sinh hoạt,
nhưng cũng có số ít anh chị em huynh trưởng đã không còn trong tổ chức
chúng ta nữa, trường hợp xẩy ra nhiều nhứt là khi huynh trưởng lập gia
đình, vì lý do này vì lý do nọ đã xa rời tổ chức GÐPT luôn cả những ngày
đại lễ Phật Ðản, Vu Lan cũng không thấy mặt. Ðây là vấn đề rất đáng quan
tâm, vì chúng ta sẽ mất đi cán bộ, những tài năng làm việc tích cực cho tổ
chức mà không dễ gì ngày mai đào tạo được. Sau đây chúng tôi xin đưa ra
vài ví dụ tiêu biểu để chúng ta nhìn sâu vào vấn đề.
-
- Chị Diệu Ch. sinh hoạt một đơn vị nọ, chị là một
huynh trưởng nắm đoàn rất vững. Sau đó chị lập gia đình, chồng là một Phật
tử, có sự nghiệp vững vàng, nhưng ít thấy anh ấy đi chùa. Lúc đầu chị vẫn
cố gắng đến sinh hoạt, dù chồng chị không khuyến khích việc đó. Về sau,
anh đã tìm mọi cách ngăn cản chị đến với đơn vị. Anh này đem ra những lý
lẽ khéo léo thuyết phục chị nên ngưng sinh hoạt để có thời gian trông nom
việc nhà và phụ giúp anh việc kinh doanh. Cuối cùng, chị chấp nhận và đã
làm đơn xin ngưng sinh hoạt. -
-
Anh Thiện A. đã sinh hoạt trong GÐPT khi còn là đoàn
sinh, sau đó anh được đơn vị gởi đi thụ huấn các khóa huấn luyện huynh
trưởng và anh đã trở thành huynh trưởng nồng cốt của đơn vị địa phương.
Anh sinh hoạt rất tích cực, kể cả việc chi hội, nếu khó khăn anh cũng đều
tiên phong đứng ra nhận và làm hết khả năng của mình. cách đây hơn một
năm, anh lập gia đình với một người không phải là Phật tử, từ đó sự sinh
hoạt của anh càng ngày càng giảm, anh thường lấy lý do bận việc này việc
nọ trong gia đình. Sau cùng do áp lực của vợ nên anh đã ngưng sinh hoạt.
-
- Chị Thiện H. là một huynh trưởng vững vàng và rất
được mọi người cảm mến vì tính tình hiền hòa và đôn hậu của chị. Chị rất
trẻ, có nét đẹp thùy mị và đảm đang. Trong khi đó, có một thanh niên trông
hào hoa phong nhã, con nhà giàu lại có học thức, nhưng khác đạo. Anh chàng
tán tỉnh rất khéo nên chị đã xiêu lòng. Sau thời gian không lâu, hai người
tiến tới hôn nhân. Trước đây chị vẫn thường nghĩ rằng, mình không bao giờ
lấy chồng khác đạo, vì bao nhiêu người đi trước, có mấy ai mà được hạnh
phúc đâu! Giờ đây đến nghiệp duyên mình, nhưng đạo mình thì mình vẫn giữ
và chị sẽ tiếp tục đến với tổ chức. Người chồng chị cũng hứa hẹn: "Ðạo em,
em cứ giữ. Việc sinh hoạt GÐPT em vẫn tiếp tục bình thường vậy thôi !"
Nhưng chị lập gia đình xong, chị thấy mọi việc không đơn giản như vậy, vì
phía bên nhà chồng dùng mọi cách khuyến dụ và ép buộc chị ngưng đi chùa,
rời bỏ GÐPT. Vốn tính hiền hòa, chị không muốn hạnh phúc gia đình bị đổ
vỡ... sẽ gây đau khổ cho con chị sau này, nên cuối cùng chị đành chấp nhận
lý lẽ của gia đình chồng.
-
- Anh Minh Th. là một huynh trưởng nồng cốt của
đơn vị nọ. Anh đã lập gia đình từ lâu, có ba cháu nhỏ. Anh là ủy viên văn
mỹ nghệ, anh rất hăng say công việc của đơn vị. Anh làm việc nhiều lúc
quên cả thời gian và quên luôn bổn phận của người chồng, người cha trong
gia đình của anh nữa. Bà xã anh thường than vãn điều này với bạn bè và chị
cũng đã khuyên anh nhiều lần, nhưng chứng nào tật ấy, anh vẫn vấp phải, có
nhiều lúc trầm trọng mà chị ấy phải tuyên bố gay gắt với anh: Hãy chọn lấy
một trong hai, lo cho vợ con nhà cửa hay lo cho GÐPT !
Còn nhiều trường hợp khác nữa, đây chỉ là vài ví dụ
điển hình được nêu lên để các anh chị huynh trưởng, những người cùng chung
một lý tưởng, nguyện đem tâm sức phục vụ cho tổ chức. Chúng ta hãy cùng
suy ngẫm, đóng góp ý kiến để tìm những lối đi thích hợp nhất cho tương lai
khi những huynh trưởng trẻ của chúng lập gia đình và sẽ va chạm vào vô số
vấn đề khó khăn giữa gia đình và tổ chức.
Thông thường khi một huynh trưởng chưa có gia đình, ít
bị ràng buộc với đời sống riêng tư thì việc sinh hoạt trong tổ chức không
khó. Ðến khi lập gia đình, sinh con cái, có nhiều vấn đề trong cuộc sống
thì việc tiếp tục đến với tổ chức cần phải có chuẩn bị trước. Khi có gia
đình, huynh trưởng phải có bổn phận lo cho gia đình mình trước rồi mới đến
tổ chức. Ðể được trọn vẹn ý nguyện: dù lập gia đình nhưng huynh trưởng vẫn
không xa rời tổ chức của mình thì huynh trưởng nên nhìn sâu và kỹ các điểm
quan yếu sau đây:
- Nếu đối tượng sống chung với mình (vợ hoặc
chồng) sẵn sàng hy sinh và chấp nhận cho mình tiếp tục đến với tổ chức,
thì đó là điều tốt lành cho chúng ta. Thường, đối tượng này là một huynh
trưởng đã dấn thân và hiểu sâu tổ chức, hoặc giả là một Phật tử thuần
thành, nên họ chấp nhận hy sinh phần nào quyền lợi cá nhân mình cho tổ
chức. Họ hiểu được giá trị tổ chức GÐPT vì nơi đây cũng là môi trường tốt
mà huynh trưởng sẽ được rèn luyện, tu tập cho chính bản thân mình nữa.
- Với những đối tượng khác, thường thì huynh
trưởng gặp khó khăn lớn, nhiều lúc rất tiêu cực, không những huynh trưởng
không được khuyến khích đi chùa sinh hoạt với GÐPT mà còn bị khuyến dụ,
thôi thúc, ép buộc làm cho huynh trưởng nản lòng, thối chí. Cuối cùng đành
xuôi tay, bỏ cuộc. Các đối tượng này có thể là một Phật tử chưa đúng
nghĩa, vì họ chỉ có quy y để có pháp danh mà không đi chùa, không học đạo,
không tu tập. Huynh trưởng sẽ gặp vô cùng khó khăn nếu lập gia đình với
một người khác đạo, vì hai bên thường bất đồng quan điểm tôn giáo, ngay
khi sanh con sẽ có sự tranh cãi về con cái sẽ theo đạo của cha hay mẹ.
Trong gia đình thường có vấn đề lủng củng xẩy ra. Lúc này huynh trưởng sẽ
cảm thấy mất hạnh phúc, bất an và thua thiệt vì áp lực của gia đình quá
nặng và huynh trưởng sẽ là kẻ thua cuộc.
- Trách nhiệm đối với gia đình, khi lập gia đình, huynh
trưởng phải có bổn phận, trách nhiệm đối với gia đình mình. Xem việc gia
đình là chính yếu, cần phải hoàn tất, không thể bỏ bê việc nhà mà hăng say
công tác tổ chức, như vậy chẳng hợp lý chút nào. Huynh trưởng nên hiểu
rằng: việc nhà trước, việc làng nước sau. Khi huynh trưởng đã sắp xếp việc
nhà ổn định rồi thì sẽ đến sinh hoạt với tổ chức không khó và không muộn.
- Hạnh phúc gia đình, lập gia đình là giao kết sống
chung trọn đời không phải là việc đơn giản, dễ dàng. Không nên nghĩ là làm
ra tiền, mua nhà, sắm xe, sanh con cái là đủ, người huynh trưởng cần quán
xét rằng hạnh phúc gia đình là quan trọng. Hiểu và thương sâu sắc là hai
yếu tố quan trọng để tạo hạnh phúc cho gia đình mình. Khi hai vợ chồng
hiểu nhau và thương nhau thật sự thì sẽ có sự hòa hợp trong gia đình, như
vậy chẳng có việc gì mà không cùng làm được. Thuận vợ, thuận chồng, tát
biển đông cũng cạn là vậy. Ðến đây, người huynh trưởng sẽ dõng mãnh phục
vụ cho tổ chức mà chẳng sợ chướng ngại.
- Huynh trưởng cần phải tinh tấn tu tập, là một Phật tử
đúng nghĩa, người huynh trưởng cần tu tập một cách tinh tấn (xét tâm tính
mình, chọn cách tu tập...). Khi huynh trưởng có tu trì, đạo hạnh sẽ tăng
tiến, thể hiện qua thân giáo. Qua đó mọi người sẽ kính trọng tin tưởng vào
anh chị và nhờ đó huynh trưởng làm việc Phật sự một cách trôi chảy. Huynh
trưởng nên nghĩ rằng, mình đang xả thân làm việc phục vụ cho mọi người,
tức là đang tập hành hạnh Bồ Tát, thì còn gì cao quý hơn, hãy tu tập và
vững tâm Bồ Ðề. Chúng ta sẽ được chư Phật, chư Bồ Tát gia hộ che chở cho
chúng ta vững tiến trên đường đạo, dù gặp trở ngại, khó khăn nào rồi cũng
sẽ qua, vì Phật pháp rất vi diệu, khó nghĩ bàn.
Trên đây là những ý kiến thô thiển của
chúng tôi, lẽ dĩ nhiên có nhiều chỗ sai sót
mong quý anh chị huynh trưởng hoan hỷ tha thứ
cho và cũng mong được nhiều ý kiến hay
đóng góp để cho các anh chị huynh trưởng
trẻ, khi các anh chị ấy sẽ bước vào
những giai đoạn khó khăn, cam go nhất trong
cuộc đời mình, lập gia đình và còn đến
với tổ chức GÐPT
|