|
Trại
|
|
|
|
||
|
|
|
Tiểu luận |
|
Huynh Trưởng
của thế kỷ 21. |
Ðội |
Ðơn vị |
|
| Ðề 3 |
1- Ðức Thụ - Hồ Lộc |
ÐẤT |
1- GÐPT Tâm Minh - Ðức quốc |
|
Dẫn nhập : Ðịnh nghĩa hai cụm từ "Duy trì" và "Phát triển". Nhiều đoàn viên GÐPT sau một thời gian sinh hoạt đã vì một lý do nào đó mà xa rời Gia đình. Làm sao để "Duy trì", tức là giữ được mức sinh hoạt hiện tại, giữ chân được các huynh trưởng và đoàn sinh luôn sát cánh bên nhau ? Có một nền tảng vững mới nên nghĩ tới chuyện "Phát triển" một Gia đình. Nói tới hai chữ "Phát triển" người ta thường nghĩ tới "lượng", làm thế nào cho những buổi sinh hoạt đông người tham dự ? Nhưng nếu phần "chất" không cao, chắc sẽ khó giữ chân được những cảm tình viên, nguy hơn là những đoàn viên chính thức một ngày nào đó bỗng nghĩ rằng GÐPT chẳng đem lại cho mình một ích lợi gì nữa ... Vậy ta hãy thử đào sâu vào vấn đề. Tu dưỡng Huynh trưởng : Nếu thuận tiện nên tạo cơ hội cho Huynh trưởng của Gia đình tham gia các ngày tu dưỡng Huynh trưởng. Vì sao ? Khi ra làm việc chung mỗi người mỗi ý, nếu không có phương cách "giữ tâm" thì dễ sanh bất hòa, và từ đó những phát nguyện dõng mãnh của ngày làm Huynh trưởng sẽ phai nhòa, thay vào đó là chán chường, xuống tinh thần. Họp mặt nhau với các Huynh trưởng khác trong những ngày tu dưỡng, nghe tâm tình của đàn anh đi trước tâm sự nỗi khó khăn đang gặp, trong không khí ấm cúng của những ngọn nến, chén trà, v.v... người Huynh trưởng sẽ thấy dẹp bỏ tự ái, cần noi gương những người cùng lý tưởng để tiếp tục con đường mình đã chọn. Tại Gia đình : - Trà đàm để thông cảm khi bất hòa. Trại hè gây tinh thần phấn khởi. Nâng cao tinh thần tu học cho ngành Thanh. Xoay vần công việc (chức vụ) Dạy tiếng Việt. Lấy sở thích của địa phương tính làm phương tiện duy trì. Trà đàm để thông cảm khi bất hoà : Chúng ta hãy đơn cử một ví dụ thực tế đã xảy ra rất bình thường trong mỗi lần sinh hoạt. Những cán sự nồng cốt của mỗi Gia đình đếm trên đầu ngón tay, đa số là ôm đồm nhiều khả năng, hay nói cách khác hơn "Huynh trưởng dầu Nhị Thiên Ðường". Ðến sinh hoạt là bắt tay vào làm việc những ai có lớp giảng dạy, hầu như ít có theo dõi được hết những diễn tiến của ngành, đôi lúc làm việc dẫm chân nhau ... Những lúc này chúng ta thường nghe những câu nói cộc lốc, đột ngột khiến người nghe thật khó chịu. Tập thể nào cũng vậy, nếu biết kịp thời giải quyết những sự hiểu lầm đừng để quá muộn. Rất cần có những giờ trà đàm để nói lên những gì thắc mắc chưa hiểu và được nghe những câu trả lời hết sức là xây dựng. Lợi ích của giờ trà đàm là những người xung quanh nghe, học hỏi và rút kinh nghiệm cho bản thân, tránh đừng vấp phải như mình đã nghe và hiểu. Giờ trà đàm thường kết thúc đi đến hiểu nhau. Trại hè gây tinh thần phấn khởi : Nên mỗi năm chương trình giữ cho các em có những ngày trại hè ngắn (cuối tuần). Ngày tháng mùa đông dài ở xứ Âu này, chúng ta đã cho các em học rất nhiều về kiến thức GÐPT, Phật Pháp và hiểu biết về lịch sử dân tộc Việt Nam ... Trong những ngày trại Hè ngoài trời, chúng ta khéo léo áp dụng những kiến thức đã hướng dẫn cho các em vào thực hành, qua trò chơi lớn, hay đố vui để học và nói lên lợi ích của sự học hành đó như thế nào. Nếu không các em sẽ nghĩ rằng : học để làm gì ? Không có lợi, chẳng hình dung ra được thực tế chút nào ? Tại sao ba mẹ và các anh chị huynh trưởng bắt buộc các em phải học những thứ này, trong khi ở trường và ngoài xã hội không cần đến ... Trong những ngày trại này, bên anh bên chị bên em tạo nên sự ấm cúng của một gia đình, hưởng được hơi ấm này các em khó quên những kỷ niệm của ngày trại. Từ đó các em rất thú vị khi đến với Gia đình, và cảm thấy sự có mặt của mình trong lần sinh hoạt có ý nghĩa hơn. Nâng cao tinh thần tu học cho ngành Thanh : Nhiều lần trong các kỳ Trại Họp Bạn, trại Liên Hoa, trại Hè ... Ngành Thanh thường đề cập tới chương trình : Làm thế nào để có một chương trình của ngành Thanh thật hữu hiệu ? Ngành Thanh là rường cột của Gia đình, nếu như không có chương trình cho ngành Thanh thì khó giữ chân được. Nhưng chờ mãi rồi họ cũng tự tìm cho mỗi cá nhân, mỗi đơn vị Gia đình những gì thích hợp cho chính mình. Nhìn chung bây giờ đa số thích tu học, thọ Bồ Tát giới, thích nhìn thấy con người của mình ra sao (nhìn thật tướng). Trong những ngày sinh hoạt, đến bắt tay vào làm việc, họ như cái máy làm việc theo quán tính, khả năng có bao nhiêu đều đổ dồn cho tổ chức. Hy sinh cho đàn em từ tinh thần lẫn vật chất cho đến cả vốn liếng kiến thức có bao nhiêu đem ra hết bấy nhiêu, ngày đêm lo lắng tận dụng thời gian tự nghiên cứu, tự tu học, ... Nhưng hoàn cảnh và sức chịu đựng của mỗi người mỗi khác, có người đặt GÐPT trên hết, cái thân của họ có gì đều đem ra cống hiến cho GÐPT trọn. Nhưng có người đặt GÐPT là nơi học hỏi có lợi cho bản thân của họ gặp Thiện Hữu Tri Thức, gặp Thầy lành bạn tốt, là một vùng đất an toàn cho cuộc đời của họ v.v... Thật vậy, ngành Thanh là rường cột của Gia đình, mỗi người có mỗi cái nhìn và mỗi tâm nguyện khác nhau, khi đến với Gia đình Phật tử. Nên nâng cao tinh thần tu học, tạo những ngày tu học dành riêng cho ngành Thanh, để bù vào ngày tháng họ làm việc không biết mình là ai, để đắp vào vốn liếng kiến thức của họ đã cạn ... Có như vậy, được xem xung quanh bạn đoàn của mình là những Thiện Hữu Tri Thức đạo tâm cao, hiểu biết rộng, biết uốn nắn trước khi nói, biết cân nhắc trước khi hành động, biết đong lường trước khi quyết định, biết làm chủ thân mình ... Ðó cũng nhờ nơi kết quả công phu của sự tu học, tức "biết nhìn lại mình là ai ?". Người mạnh kéo người yếu cùng bảo nhau tinh tấn tu học, nếu như mỗi người ai cũng biết chú tâm đến tầm quan trọng này (giáo thân), thì lúc đó mỗi một bạn đoàn của chúng ta làm việc gì cũng nghĩ đến sự sống còn của tổ chức, chứ không còn suy nghĩ nông nỗi làm để được một tiếng khen, làm để biểu diễn cho quần chúng nhìn thấy ta có tài. Từ đó chúng ta sẽ được nghe những câu góp ý với tính cách xây dựng, không còn sống trong những cảnh hơn thua, ích kỷ, thù hằn, bảo thủ, sân hận, ... Thật ra đề cập tới vấn đề này thì nó dài lê thê, như trút hết tâm sự của một ai ... Quan trọng là mình có dám nhìn vào sự thật không ? (kiểm soát nghiệp lành, nghiệp dữ của mình đã tạo ra trong mỗi ngày). Và phải làm cái gì đây ?!... (Dám chấp nhận sửa đổi không ?!) Xoay vần trong công việc (chức vụ) : Trong mỗi một công việc ai cũng vậy, mới bắt đầu làm đều chưa quen nhưng làm việc theo ngày tháng vấp phải nhiều, thì rút tỉa kinh nghiệm càng nhiều, đó là chuyện thường. Nhưng lạ kỳ thật, cứ theo ngày tháng làm việc, công việc càng ngày càng lớn, nhu cầu đòi hỏi càng cao, thì người khác họ cũng vậy, họ cũng muốn công việc của họ thành công hơn và cho là công việc của mình quan trọng hơn công việc của người khác ..., rồi không ủng hộ tinh thần đã đành ... mà ở đằng sau lưng đó có nhiều điều xảy ra đáng tiếc. Cho nên cứ theo chu kỳ mà xoay vần làm việc, đổi chức trách nhau làm việc, có như vậy mỗi một người khi làm quen công việc của người khác khi đó họ mới ngậm ngùi hiểu được người đồng sự của mình. Dạy tiếng Việt : Tiếng Việt thì không thể nào thiếu được khi các em sanh ra và lớn lên ở xứ người, chỉ có tiếng mẹ đẻ mới cảm thông được hết tất cả mọi thế hệ. Các anh chị Huynh trưởng đặt hết niềm tin, và trút hết tình thương vào để lo cho các em, hy vọng rằng sau này các em là những viên gạch vững chắc cần thiết kế thừa cho đàn anh đi trước. Lấy sở thích của địa phương tính làm phương tiện để duy trì : Gần đây có vài Huynh trưởng tâm sự than phiền rằng : "Chúng sanh bây giờ can cường khó trị, đúng là thời mạt Pháp". Thật vậy, có nhiều người không biết họ muốn cái gì, chỉ biết làm phiền cho mọi người xung quanh mà thôi. Nhưng nghĩ lại câu nói của Huynh trưởng trên nghe thật sâu và rộng, khó lường sức mình được. Chúng ta hãy nhìn thẳng vào thực tế, và nắm số nhiều để làm việc. Có những địa phương Ðạo tâm của họ rất cao, thích học giáo lý, chuyên tụng kinh, cái quả của đơn vị GÐPT địa phương này chắc chắn sẽ có vài Huynh trưởng phát tâm xuất gia. Trái lại có địa phương thích văn nghệ, có khả năng sáng tác nhạc, làm nhạc v.v..., nếu chúng ta biết sử dụng đơn vị GÐPT của địa phương này, thì đó là một kho tàng văn hoá quí báu cho những thế hệ sau này. Âm nhạc có thể làm thức tỉnh bao nhiêu người sai đường lạc hướng. Lấy âm nhạc làm đà phát triển của tổ chức GÐPT. Âm nhạc cũng là nguồn thông tin rất hữu hiệu có thể đập vào tai, mắt quần chúng, và nó đòi hỏi nghệ thuật rất là tinh nhạy tùy nơi và tùy chỗ của tâm lý quần chúng ... . Văn nghệ thường thường nói ra ai cũng cho tầm thường, không quan trọng, nhưng thử nhìn lại đi có phải nó là bộ mặt của tổ chức không ???.... Bên cạnh đó có địa phương thích hoạt động xã hội như múa Lân, múa hát, kỹ thuật sân khấu cao v.v... Ðây cũng là Văn hoá Nghệ thuật đập vào con mắt quần chúng, nói lên sự cổ truyền dân tộc Việt Nam của chúng ta. Nhưng tất cả đó chỉ là phương tiện để "duy trì" cho một tổ chức GÐPT. Tầm quan trọng nhất là bộ máy Ban Liên Ðoàn của mỗi đơn vị địa phương đó điều khiển như thế nào, đừng có đi sai lệch đường hướng tổ chức GÐPT. Ðừng biến GÐPT của mình thành Ban Thầy Cúng là được rồi. Ðừng biến GÐPT của mình là một nơi sản xuất Dĩa Nhạc là được rồi. Ðừng biến GÐPT của mình thành Ðoàn Gánh Hát là được rồi...
Những lý do được đề cập trên đây có nhiều đơn vị đã và đang trên đà phát triển, đa số ngành Thiếu và ngành Thanh họ cảm thấy đó là nhu cầu cần thiết để tạm gọi là phương tiện giữ chân họ. Muốn duy trì và phát triển một GÐPT, hay đi xa hơn nữa là một tổ chức GÐPT điều trước tiên mỗi một cá nhân Huynh trưởng, mỗi một đơn vị GÐPT nên dẹp bỏ tính ích kỷ, tính độc tài, tính ganh tỵ hơn thua... . Có cái gì hay nên hoan hỷ đem ra chia xẻ, phổ biến rộng ra thì lúc đó ngôi Nhà Lam ngày một lớn mạnh. Huynh Trưởng là gì ?! Có phải là người anh, người chị ? Nhưng tại sao thương em này ghét bỏ em kia, thân với GÐPT này ghét bỏ GÐPT kia. Tại sao ?, tại sao vậy ??? Bao giờ mỗi một người Huynh trưởng thật sự có một tình thương đối với đàn em của mình giống như người thân trong gia đình của mình ! Bao giờ thứ tình thương này thật sự mở ra ở nơi tấm lòng của mỗi một người Huynh trưởng, thì lúc đó mới dám chắc chắn rằng GÐPT được duy trì mãi khắp nơi qua nhiều thế hệ... bởi một thứ tình thương không có biên giới nhiệm màu. Thế kỷ 21 là thế kỷ của tâm linh. Thế giới Âu Tây sẽ quay về phương Ðông, nhất là Ðạo Phật. Những sự vui chơi của buổi ban đầu vô Gia đình rồi sẽ qua mau. Sự thu hút dài lâu thiết nghĩ không gì ngoài Phật Pháp. Vâng, phải cần khéo léo phương tiện đưa các đoàn viên vào với Phật Pháp cao siêu nhiệm màu. Dưới sự giúp đỡ của quí Thầy Cô, ta nên nâng cao tinh thần tu học. Ðiều ta cần lưu tâm là đừng để các em (ngành Oanh, ngành Thiếu) mặc cảm mình là một Phật tử. Hãy trang bị cho các em một số vốn liếng về Phật Pháp bằng tiếng địa phương. Như thế khi bạn bè hỏi "Bạn đạo gì ?", các em sẽ tự hào "giảng" về cuộc đời Ðức Phật, về Nhân Quả, Niết Bàn ... . Những điều căn bản mà người bản xứ thường thắc mắc. Nam Mô Thường Tinh Tấn Bồ tát Ma Ha Tát |